Ở nhà Cà Phê Bánh

15/43 Nguyễn Khuyến, Đà Lạt

#3

Rồi mà biết viết gì đây? Áng văn anh viết nên có thể hay lắm đấy. Song người đời còn tính toán để nhận thấy rằng nó chưa cần thiết và cấp bách bằng bát phở tái 5 đồng buổi sáng cùng với ly cà phê đen tiếp theo 2 đồng ! Món ăn vật chất trực tiếp hiện nay được người đời vui lòng bỏ tiền ra trả 7 đồng. Còn món ăn tinh thần gián tiếp — một tạp trí văn học có giá trị chẳng hạn — giá cũng 7 đồng mà chỉ được quốc dân đồng bào bĩu môi, chè bỉu : Đắt quá ! xin cảm ơn.

Cho nên có thể có những tư-tưởng, những ý niệm anh định nêu lên và cống hiến mà xét ra chưa tiện lúc chỉ vì chúng đã bị phở cà phê cạnh tranh ráo riết mất rồi !

Ba năm đã qua mà anh vẫn còn ở giai đoạn đắn đo, dè dặt. Anh ước mong người cầm bút cũng có hoàn cảnh hoạt động như anh hàng phở nọ, và anh chủ tiệm cà phê kia. Và anh muốn rằng quốc dân đồng bào ai nấy mặt cũng đỏ ửng lên, hoặc cũng xa nước mắt khi đọc sách, đọc văn cũng như khi họ và xong bát phở nóng cô tra nhiều hành ớt. Chao ôi ! Biết làm sao được ! Người đời còn có bao nhiêu con mèo khác để quất. Những con mèo của thời cuộc, nhị thể, tam tứ thể hoặc không có sẵn thì mèo đen, mèo mướp cũng được có sao ? Cái đà vô tư lự và nhẩy choi choi là như vậy.

Posted in

Bình luận về bài viết này