Ở nhà Cà Phê Bánh

15/43 Nguyễn Khuyến, Đà Lạt

  • Cuối năm ấy, năm 1950, tình thế đã trở nên khó khăn, bất trắc. Tiếng súng trận nghe đã gần. Chính quyền địa phương được rộng quyền đã đâm ra thẳng tay khủng bố, tẩy trừ những phần tử địa phương mà họ cho là lừng chừng phản động. Mà dân tản cư, nhất là dân trí thức, trước sau vẫn cứ bị tình nghi hoài. Mấy người bạn của Đại đã lần lượt bị bắt và đưa đi không tăm tích. Họ chẳng có tội gì khác, theo sự nhận xét của Đại, ngoài cái tội đi nghênh ngang trong tiệm uống cà phê và nhắp rượu mùi.

    Đại lo cho số phận của chính mình. Rất có thể đến lượt anh bị bắt vì anh cũng đã nghêng ngang ngồi uống cà phê và rượu mạnh.

  • Ngày tháng qua hy vọng trở về thành phố dần dần nguội hẳn.

    Đại đã sống hoàn toàn với đồng quê, để rồi lúc nào cũng nơm nớp sợ. Sợ bão và cháy vì nhà anh là một túp lều gianh. Sợ trồm khoét ngạch vì vách nhà anh chỉ bằng đất. Sợ bom đạn tầu bay vì khi không anh đã sống trong khu vực đỏ. Sợ khám nhà và bắt bở vì anh là một dân tản cư trí thức. Song qua những ám ảnh thường trực đó, anh đã sống những giờ phút êm đẹp. Điếu thuốc lá thơm làm cho anh tạm quên tất cả. Cốc rượu mùi, ly cà-phê giúp anh ôn lại một dĩ-vãng êm đẹp giữa thành thị thủa thanh bình. Những bạn tản cư trí thức thường lui tới nhà anh, đọc sách, hút thuốc lá, uống nước và nói chuyện.

    Những tập báo gói hàng tiếng Pháp ở trong thành thị đưa ra vô tình đã gây cho họ nguồn khoái cảm vô song. Họ đang ở tháng 9 ; những tờ báo Figaro. Ce Matin le Pays và Intransigeant đã xuất bản từ tháng 3 hay tháng 4 nghĩa là xa cách gần nửa năm. Nhưng cũ người mới ta, đối với con người trí thức sống trong cảnh mịt mù, thiếu sách vở báo chí thích hợp, những tờ báo gói hàng đó dầu sao cũng có giá trị đương thời. Họ đã kín đáo truyền tay nhau đọc, ham mê và sung sướng. Ông nghè N… chậm dãi nói:

    — Khi tôi còn ở Pháp, sáng nào cũng uống cà-phê và đọc hết tờ báo Matin hay Intransigeant này rồi có đi làm gì mới làm. Đó là một thói quen rất thú vị.

    Đại, thêm giọng bông lơn : 

    — Nhưng dạo ấy ông đọc báo hàng ngày, tin tức sốt rẻo chứ có đâu phải đọc những tờ báo gói hàng cũ rích như bây giờ !…

    Ông nghè N… cười hóm hỉnh, trả lời :

    — Cái đó đã hẳn ! Nhưng đối với mình hiện nay như thế là mới lắm rồi. Còn dám đòi hỏi gì hơn nữa !

    Người ta phàn nàn rằng ở đây đối với bước đi của thế giới văn-minh sau chiến tranh, giới tri thức đã bị bỏ cách rất xa, gần như là lạc hậu. Điều đó hoàn toàn đúng. Chứng minh câu truyện tờ báo gói hàng trên đây, và người trí-thức nói trên lại là một ông Nghè có cả bằng Tiến sĩ văn chương lẫn luật khoa !

    Tản cư, giữa nơi thôn ô, đối với Đại, con người thành thị, đã là cả một sự phát lộ. Sống bên cạnh những đồng bào nhà quê, Đại mới biết họ cô hủ, lạc hậu nhưng lại rất tham lam, rất keo bẩn, rất ích kỷ, mặc dầu đối với họ ánh sáng đã có thừa, sự yên lặng đã hoàn toàn, khí trời đã rất trong sạch, và phóng khoáng đã hiện ra luôn trước mắt.

    Người nhà quê cũng không ưa gì khách thị thành.

    Con người đàng điếm xa hoa, ăn trắng mặc trơn khi không đã trở nên cái đích ghen ghét cho người dân quê, chân lấm tay bùn, làm quần quật hai sương một nắng. Nếu không có chiến-tranh, cái hố sâu chia rẽ có lẽ chỉ nằm trong phạm vi nguyên tắc mà thôi. Tình thế tản cư đã bắt buộc hai kẻ đối lập sống chung đụng, cùng một căn nhà, đi qua cùng một cái sân. Người nhà quê đã tò mò dò xét chẳng phải để hiểu biết thêm. Họ không phải là những triết nhân. Họ chỉ là những người thực tế đến mù quáng. Họ hỏi vay mượn vì họ biết dân tản cư nào cũng có tiền găm. Thực vậy, sản nghiệp người tản cư đâu phải ở ruộng đất nhà cửa. Nó chỉ gồm những thứ mang sách được, vàng bạc, tiền tệ hoặc những giá trị bằng giấy tờ, có thể thu gọn trong một cái gói con, một cái ba-lô hay một cái bị cói. Họ thấy dân tản cư tiêu sài vô tư lự liền đem lòng ghen tức. Con gà làm thịt mỗi bữa cơm, tấm áo mặc đẹp khi mùa thu tới từng ấy thứ đã làm cho dân <bản xã> xì xào, bàn tán, chê bai, tức tối. Cuộc sống chung đụng quả đã miễn cưỡng khó chịu, tính từng ngày.

    Người dân quê đã hể hả khi thấy cô gái thị thành phải đầu đội vai gánh, ba mệnh phụ phải đi bán bún riêu. Thời cuộc đã làm trò xiếc đẩy khách thị thành xuống cảnh bùn lầy nước đọng.

  • #3

    Rồi mà biết viết gì đây? Áng văn anh viết nên có thể hay lắm đấy. Song người đời còn tính toán để nhận thấy rằng nó chưa cần thiết và cấp bách bằng bát phở tái 5 đồng buổi sáng cùng với ly cà phê đen tiếp theo 2 đồng ! Món ăn vật chất trực tiếp hiện nay được người đời vui lòng bỏ tiền ra trả 7 đồng. Còn món ăn tinh thần gián tiếp — một tạp trí văn học có giá trị chẳng hạn — giá cũng 7 đồng mà chỉ được quốc dân đồng bào bĩu môi, chè bỉu : Đắt quá ! xin cảm ơn.

    Cho nên có thể có những tư-tưởng, những ý niệm anh định nêu lên và cống hiến mà xét ra chưa tiện lúc chỉ vì chúng đã bị phở cà phê cạnh tranh ráo riết mất rồi !

    Ba năm đã qua mà anh vẫn còn ở giai đoạn đắn đo, dè dặt. Anh ước mong người cầm bút cũng có hoàn cảnh hoạt động như anh hàng phở nọ, và anh chủ tiệm cà phê kia. Và anh muốn rằng quốc dân đồng bào ai nấy mặt cũng đỏ ửng lên, hoặc cũng xa nước mắt khi đọc sách, đọc văn cũng như khi họ và xong bát phở nóng cô tra nhiều hành ớt. Chao ôi ! Biết làm sao được ! Người đời còn có bao nhiêu con mèo khác để quất. Những con mèo của thời cuộc, nhị thể, tam tứ thể hoặc không có sẵn thì mèo đen, mèo mướp cũng được có sao ? Cái đà vô tư lự và nhẩy choi choi là như vậy.

  • #2

    Sáng hôm nay, theo lệ thường, Đại tới dùng cà-phê tại tiệm Gôn-đơn. Đó là một tiệm nhỏ hẹp trong một phố hẻo lánh. Thế mà mới sáng ra khách hàng đã tới rất đông. Chỉ vì cà phê tại đây đã được tiếng ngon đặc biệt. Ai đã dùng một lần tất nhiên sẽ nhớ mãi phảng phất như nhớ người bạn thân. Có thể cũng vì từ lâu nói một cách đại cương — cà-phê với mầu sắc nâu sám trung lập, cùng hương vị thơm riêng kín đáo tế nhị của nó vẫn mang sứ mệnh giới thiệu giữa những bạn lòng,

    Ai cũng rõ về mọi sự cải cách mới mẻ, đồng bào Nam-Việt thường vẫn mạnh bạo đi trước. Tỷ dụ việc xử dụng cà-phê. Ở trong ấy đứa trẻ con cũng biết và cần thưởng thức, như do một thói quen lâu đời. Phong trào cà phê đã lan tràn ra ngoài Bắc. Ở đây, cà phê đã được phổ biến trong mọi từng lớp dân-chúng. Danh từ arabica đã được hoàn toàn Việt nam hoá và chữ f lạc lõng đã trở nên tiếng ph chân phương.

    Có những tách cà phê pha bằng phin hoặc do lối đại thể bằng ấm lớn – trong những tiệm ăn, tiệm phở hoặc cơm tây. Với những tách cà phê pha lấy lệ do bàn tay lỡ đãng của người bán phở hoặc anh bồi bàn đó, khách dùng đã chỉ có mục đích đưa trôi chất mỡ ngậy của những món vừa mới ăn xong. Người ta đã có thể trở nên quá thực tiễn khi yên tri rằng chất cà phê đó sẽ giúp cho cái dạ dầy đập mạnh hơn. Con người ngoài đường, để mệnh danh thứ thuốc tiêu đó, đã dùng cái tên rất tượng trưng: cà phê gái đẻ.

    Đại, con người của thời đại, đã có tránh những cái thứ luộm thuộm, gớm ghiếc đó. Trong sạch, lịch sự, đối với anh, vẫn là những hình dung từ được ưa chuộng, Anh vẫn thường lui tới những tiệm chuyên môn.

    Ở Hà-nội, mỗi tiệm cà phê đặc biệt thường có loại khách riêng của nó. Tiệm X… thường tiếp đón những văn nghệ sĩ hoặc những học sinh yêu văn nghệ, trầm tĩnh và dịu dàng. Tiệm Y… có những khách buôn, ồn ào, và vật chất. Tiệm Z… có những khách đàng điếm, ăn chơi nói cười ba hoa, rất chướng và rất ngô. Biết làm sao được ! Vì rằng ở đâu cà phê đặc biệt cũng chỉ có sứ mạng liên lạc chứ không có sứ mạng giáo hoá, mà đã nói liên lạc thì rất có thể có những thứ liên lạc hạ cấp.

    Tiệm cà phê Gôn-đơn thuộc vào loại này. Đại hằng lui tới đây vì rằng bản chất vốn trầm mặc kín đáo, anh thấy có nhiều lúc cần phải đi tìm một chút ba hoa, một chút chướng một chút ngổ.

    Anh gọi một phin cà phê pha rượu rom : không hiểu tại sao sáng nay anh thấy cần say say một chút. Thời đại vẫn có những sự bất thường và điên như vậy. Chắc chắn cử động điên đó, đối với điều luật vi cảnh không có chi là đáng chê trách. Vì rằng Đại đã quá 21 tuổi nghĩa là đã qua nấc thanh niên mà rượu rom thì vẫn thấy bầy bán công khai trong mọi cửa hiệu. Nếu có phải vì một chút rom mà Đại có những tư tưởng hay hành vi chướng và ngổ thì cũng đành vậy chứ biết nói sao ? Từ xưa, hoàn cảnh vẫn bị người ta nêu ra để người tha hồ chê trách. Song ít ai dám hỏi gây nên hoàn cảnh đó thì ai ai đã là những kẻ đầu têu ?!

    Phin cà phê đã đặt trước mặt Đại và chất nước nâu sẫm đã bắt đầu dỏ giọt xuống đáy cốc. Một hương vị thơm thơm, quyến dũ, quen thuộc, khôn tả đã toát ra. Xung quanh anh, khách thưởng thức — phần đông là thanh niên ba hoa rất chướng và rất ngổ — cũng đều mỗi anh có một phin đề huề đặt trước mặt. Giá mỗi một phin có 3 đồng bạc thôi vậy thì ai mà không có được ! Cho nên tiếng arabica tuy rắc rối cũng đã trở nên tiếng ở cửa miệng mọi người.

    Trong khi chờ đợi cái phin làm công việc lọc, Đại giở tờ báo hàng ngày ra coi. Trong tiệm có tới 4, 5 tờ báo, khách hàng đã chia tay đọc đến nhầu nát với thái độ rất thản nhiên.

    Theo lệ thường, Đại duyệt qua những tin đăng trang nhất dưới những tít to tướng, ngắm qua bức tranh khôi hài, mỉm cười vừa định lật sang trang tư xem tiếp thì thình lình mắt anh gắn ngay vào cái tin sau cùng in bằng chữ đậm.. Anh đã thoáng thấy có tên anh.

    Tin sau cùng đó như thế này:

    — Đêm qua bà Ly-ly-Ăng, vợ ông Nguyễn-văn-Đại — bị kẻ lạ mặt đâm tới 5 nhát dao vào bụng giữa lúc bà trở về nhà riêng, số… phố hàng Đẫy. Bà Ly-ly-Ăng chết ngay tại chỗ. Hung thủ đã bỏ chạy. Cuộc điều tra đang tiến hành. Số báo ngày mai sẽ có bài tường thuật.

    Đọc xong Đại sửng sốt, bùi ngùi. Anh đọc lại 1 lần nữa, trông kỹ từng chữ. Anh thấy đau đớn. Vì rằng giữa Ly-ly-Ăng với anh, dầu sao, cũng có những giây liên lạc vô hình. Cái giấy tờ kia tưởng chỉ có giá trị trước pháp luật nghĩa là rất vô ý thức không ngờ đã ảnh hưởng xấu tới trái tim anh. Anh thường người đàn bà tuy sống riêng biệt những vẫn liên can tới cuộc đời anh. Anh cũng không hiểu vì đâu và tại sao nữa. Mối tình giữa anh với nàng hàng ngày đã chỉ mơ hồ như gió thoảng, hoặc đườm mầu hài hước như cả thời cuộc. Giờ đây, nàng đã gập một tai hoạ tầy đình và đã thác. Mối tình đó, bỗng nhiên, đã trở nên rõ rệt, và thiêng liêng như một tình yêu. Mấy giòng chữ in rõ rệt trên tờ báo hàng ngày vẫn mở rộng trước mắt khiến anh phải suy nghĩ lan man.

  • #1

    Ra phố, Đại chẳng có sự gì khẩn cấp ngoài cái việc tìm cách giải buồn trong một tiệm cà-phê. Đây chỉ là một tiệm cà-phê chuyên môn trong một phố hẻo lánh. Đại đã lặng lẽ vào một bàn trong tận góc cùng, lặng lẽ gọi một cà-phê phin.

    Xung quanh anh, thế nhân đang hả hê với cuộc sống rập rìu giữa ánh điện, sau khi đã để cả một ngày trôi qua mất rồi. Ông kia cùng vợ cố ăn mấy chiếc bánh ngọt có lẽ để gây thêm hào hứng cho đêm nay có lý nào lại cũng thường thường như đêm qua. Tại bàn chính giữa, anh con trai gầy đét đang nâng cốc rượu sâm banh để mời tình nhân ngồi đối diện người cũng gầy đét như anh. Những người hom hem kia rõ ràng định trớ trêu cùng thần Phá hoại !

    Phin cà-phê đã đặt trước mặt. Nhấc phin coi qua, Đại đã thấy những giọt nước nâu quen thuộc thi nhau rơi xuống đáy chén. Hơi thơm thơm bốc lên như hơi của bạn lòng. Mối tình bạn cũng dâng lên dồi dào như mực nước cà-phê trong lòng cốc. Tình từ trái tim mà cà-phê từ phin lọc. Máu nóng hổi mà cà-phê cũng nóng hổi. Ai tâm sự mà đây cũng tâm sự, rẽ ràng và mạch lạc như những giọt tí tách rơi đây ! Mối tình đã tới độ mạn nồng, cà-phê đã tới độ thơm ngát. Hãy cởi trái tim, hãy mở phin lọc, hãy khua cho tình thêm ròn rã, hãy ngoáy thìa lia lịa cho làn nước cốt ngầu lên. Sự đời lắm nỗi đắng cay, ta tra cho mấy viên đường trắng. Tình đời dễ bề lạnh nhạt, em ơi ! cho anh một chút nước sôi. Rồi quả quyết ta nâng chén nhắp ! A ha ! Hạnh phúc ! A ha ! người bạn lòng !

    Vậy thì, biết đâu, nhà soạn sách vỡ lòng Machuel đã không dụng ý khi ông ta mở đầu sách bằng những chữ rất êm tai:

    Ami là bạn

    Café là cà-phê

    L’ami là người bạn

    Le café là nước cà-phê!

  • Khi OCB dành được giải Ba cuộc thi “The Global Coffee Heritage Competition 2025” tại Đà Lạt.

    The Global Coffee Heritage Competition 2025

    Lần đầu tiên cuộc thi được tổ chức, chọn Đà Lạt – vùng nguyên liệu cà phê Arabica được đánh giá cao. King Coffee đã có những hoạt động nhằm tôn vinh những nghệ sĩ cà phê, thúc đẩy sáng tạo và đổi mới trong nghệ thuật pha chế, kết nối hệ sinh thái cà phê toàn cầu với nông sản địa phương. Mục đích là để lan toả giá trị văn hoá và di sản nhân loại.

    Các đối tượng dự thi năm nay cũng rất xuất sắc, từ hơn 60 thí sinh nộp bài dự thi online để lựa chọn ra 10 thí sinh xuất sắc nhất vào vòng bán kết. Và cuối cùng là 5 thí sinh vào vòng chung kết. Các Barista, những người đam mê cà phê, đều cảm thấy nội dung thể lệ cuộc thi rất chuyên nghiệp, công bằng và thể hiện kỹ năng, cá nhân hoá cao.

    Với vòng sơ loại, sẽ là về kỹ năng Latte Art, cùng với sự am hiểu của mình. Vòng bán kết, là sự chuẩn bị tốt, tâm lý, mức độ chuyên nghiệp khi đứng trước sân khấu trình diễn. Vòng chung kết, là sự sáng tạo và câu chuyện truyền tải, cùng bản lĩnh thực thụ. Để có được thành quả xứng đáng, các thí sinh đã giành nhiều thời gian, công sức và tâm huyết vào bài thi của mình.

    Tiêu chí đánh giá cùng giàn ban giám khảo nắm nay, về nội dung và mức độ chuyên nghiệp, theo góc độ cá nhân, mình cảm thấy, những điều nhận được, không chỉ về kỹ năng, mà về định hướng của BTC và BGK muốn truyền tải, chia sẻ những bài học mình còn thiếu sót, hoặc con đường chưa rõ ràng. Giúp mình hiểu sâu hơn, về tương lai của hạt cà phê Việt Nam, để mình có thể cải thiện tốt hơn.

    Năm nay giải thưởng gồm 2 giải Ba, 2 giải Nhì – không có giải Nhất như ban đầu. Điều này khiến cho cuộc thi có nhiều tranh cãi. Nhưng mình nghĩ, để trở thành nhà vô địch, các thí sinh cần cố gắng hơn, nghiêm túc hơn, tuy khó, nhưng vậy mới xứng đáng. Cái gì mà dễ quá thì không có hay.

    Hành trình cuộc thi của mình

    Vòng bán kết

    Tới vòng này, mình phải chuẩn bị thêm dụng cụ cũng như bài thuyết trình để có thể trình bày trước BGK. Đây là một thử thách đối với mình, vì thời gian không nhiều, cũng như là thí sinh tự do, tự lo. Chứ không có chuẩn bị sẵn sàng đi thi đấu. Mà chỉ là chia sẻ câu chuyện thực tế của mình.

    Điều mình mong muốn ở vòng này, là có thể hoàn thành trọn vẹn bài thi, lời khuyên là nên đọc kỹ thể lệ cuộc thi. Vì là cuộc thi, nên sẽ chấm điểm. Điểm nào lấy được, hãy lấy dù nhỏ nhất. Các thí sinh sẽ cần pha 4 ly espresso cùng 4 ly Latte art 2 hình.

    Hình đầu tiên, là hình cây thông, hình bắt buộc. Hình thứ hai, mình chọn là hình thiên nga.

    Để viết về nội dung thi đó, có lẽ mình không thể viết ra hết. Nhưng đối với mình, được tham gia cuộc thi đã là một vinh dự, và mình may mắn được vào vòng chung kết lần này. Với sự nỗ lực, chân thành đối với hạt cà phê.

    Vòng chung kết

    Vòng chung kết thật ra lại dễ thở hơn, vì không còn gì để mất cả. Mình đã không ngủ được cho tới tận sáng khi chuẩn bị cho vòng bán kết, nhưng vòng này mình lại ngủ rất ngon.

    Đây là lần thứ 2 mình được vô một vòng chung kết cuộc thi cà phê.

    Và điều mình vui mừng, là được pha cà phê ở những sân khâu lớn như ở quảng trường của Đà Lạt. Lần trước là ở rạp chiếu phim ở khu hoà bình. Những nơi gắn bó và mang câu chuyện khi sinh sống, cống hiến cho vùng đất nơi đây, con người và cà phê nơi đây.

    Mình đã hoàn thành được một vài nhiệm vụ: Giới thiệu về câu chuyện làm cà phê Ở nhà, nướng bánh rang cà, mỗi ngày một chút. Tiếp theo, về món Raf Phở, câu chuyện về những người bạn đã ủng hộ mình trong thời gian đầu. Câu chuyện Raf Phở để tiếp nối câu chuyện cà phê của Việt Nam.

    Bạn có thể gọi Raf Phở là Cà phê sữa gia vị Phở, hoặc Cà phê kem béo vị Phở.

    Và mình dừng chân ở vị trí thứ ba, đồng hạng với một bạn tên Thy.

    Giải Nhì là chị Thảo, và bạn Trân.

    Chưa có giải Nhất.

    Kết

    Còn rất rất nhiều thí sinh khác, đã bỏ lỡ cơ hội trong năm nay. Và mình cũng đã bỏ lỡ rất nhiều thứ, trong phần thi của mình. BTC và BGK đã rất cố gắng, tận tâm dành cho chương trình này.

    Như anh Nhật nói: “Nếu chúng ta làm cà phê nghiêm túc, thì sẽ còn gặp nhau”.

    Cảm ơn anh Nhật, anh Trường, Văn và các bạn trong BTC, BGK đã hỗ trợ để mình cùng các thí sinh có thể hoàn thành tốt phần thi.

    Không lời nào có thể diễn tả được tình yêu cà phê của mọi người, của King Coffee, dành cho cà phê Việt Nam. Thật sự là rất chân thành, dám nghĩ, dám làm. Chúc BTC sức khoẻ để có thêm động lực, tiếp tục làm nhiều sự kiện cà phê, cuộc thi cà phê ở Đà Lạt, ở Việt Nam.

    Kết thúc cuộc thi, mọi thứ lại trở lại như bình thường. Nhưng cảm giác đó, sẽ không quên được. Nếu bạn vẫn còn yêu cà phê, thì chúng ta vẫn sẽ còn gặp lại.


  • Lấy cảm hứng từ món “Раф со специями” – Raf gia vị kết hợp với câu chuyện của Phở Việt Nam. 

    Ly cà phê kem béo kết hợp với hương vị truyền thống: quế, hồi, đinh hương, hạt mùi,…
    Tất cả được đánh nóng, cho ra lớp kem mịn, ngọt ngào với vị ấm nồng, cùng dư vị của Phở còn đọng lại. 
    Một món thức uống bằng tinh thần sáng tạo ở nhà, dám thử cái mới để xây dựng và mở rộng những giá trị của Việt Nam.



    From the Russian seasonal drink Fall Winter “Раф со специями” combine with a story of Phở Việt Nam
    This cup blend rich Vietnamese Coffee Phin and cream with traditional spices – cinamon, star anise, clove, and coriander seed.
    Steam together create a smooth, sweet spices of Phở aromatic soup in a cup.

    #caphesuagiavipho #Raf_Pho #ocbcoffee

  • Ngày mà chúng mình được trải nghiệm Matcha, tìm hiểu thêm những điều mới và chia sẻ cùng mọi người.

    Giờ mình hãy nói về buổi thử matcha hôm đó nhé!
    🙆🏻‍♂️ Mình đã thử 5 loại Uji từ vùng Shizuoka Nhật Bản, rồi thử trên các nền sữa tươi, sữa hạt (Matcha Latte), Usucha với nền nước dừa nữa này rồi qua món sáng tạo với các loại mứt…thử nhiều quá em gần quên hết mất tiêu á. ^^

    Em thấy loại nào okee nhất?
    🙆🏻‍♂️ Hợp với sữa thì có 1 mẫu Uji nội địa Nhật bản là hợp nhất anh, kiểu như mùi của nó thanh mà vị kiểu hơi cỏ, umami kéo dài nữa, mẫu đó dùng để làm usucha chanh vàng cũng oke nữa. Còn mấy mẫu kia umami hơi ngắn, mùi hơi tanh cá khô nên sẽ khá hợp với nước dừa tươi, mấy mẫu này thì sẽ khá kén người uống một chút vì cái mùi khá lạ, vị đắng của trà cũng nhiều. à thật ra thì mấy loại matcha này em cũng đang có công thức về sữa hợp với nó, nên để hôm nào có dịp thì e lại thử cho anh .

    Câu hỏi cuối nha, làm matcha vui không? có tính đổi sang làm cà phê lại không ^^
    🙆🏻‍♂️ haha mỗi loại sẽ có cái vui khác nhau anh ơi, em thì vẫn sẽ làm song song cả 2 chứ chắc là không bỏ cái nào đâu.

    #ocbcoffee #ocbdalat #goodmatchamoment


  • -VIE

    Tình cờ gặp Dũng tại địa điểm mới, là con đường thường đi làm qua, mình ghé và trò chuyện về câu chuyện của Taynam.

    Q: Hãy nói chút xíu về Cà phê Taynam được không?

    👨: Taynam là quán cà phê địa phương nhỏ, phục vụ bình dân, mong muốn đem cà phê chất lương tới người dân đia phương hơn.Tụi em ngắn gọn thì sẽ chỉ có vậy thôi ạ hahaa.

    Q: Taynam hồi đầu với Taynam hiện tại ?

    👨: Hồi đầu em thấy, các bạn làm cà phê chuyên nghiệp đều mở quán hướng tới sự chuyên nghiệp, bán cho các bạn trẻ, tệp khách kiểu có chút kiến thức về cà phê, yêu cà phê, mà khách địa phương, dân lao động đà lạt lại đang phải uống cà phê không được chất lượng. Hiện tại tụi em đang làm đúng định hướng, đã là một thói quen của người dân khu vực, vẫn là bán cà phê chất lượng và giá rẻ ạ.

    Q: Câu hỏi cuối nha, định hướng của Taynam trong những năm tiếp theo là gì?

    👨: Có nhiều sản phẩm hơn, có vùng nguyên liệu của riêng Taynam để có chất lượng ổn định, mở rộng được xưởng để cà phê được tới tay nhiều khách hàng hơn. 

    Xin cảm ơn Dũng đã chia sẻ câu chuyện về Taynam nhé! Sau buổi gặp, OCB được tặng một gói cà phê Colombia Natural do chính Taynam rang. Sẽ được phục vụ miễn phí vào buổi Sunday Coffee tuần này, mời bạn ghé chơi!

    -ENG

    We met Dũng at a new spot where we often pass by in the morning. Nice chat at the coffe moment about the story behind Taynam coffee.

    Q: Can you tell us a little about Taynam Coffee?

    👨: Taynam is just a small local coffee shop in Dalat, serving everyday. We want to bring good-good coffee to the local people. That’s all, hahaa. 

    Q: Taynam in the first and now today?

    👨: At first before, i thinked most pro-coffee guys opened café tend to young people, coffee lover who already knew and loved specialty coffee. But the local workers here in Đà Lạt were still drinking low-quality coffee. Now, we’re staying true to our path of coffee journey: serving quality coffee daily for local people.

    Q: Last question, what’s Taynam in the future?

    👨: More products, building Taynam’s coffee sourcing area for consistency quality, and expand our roastery so more people can enjoy coffee.

    Big thanks to Dũng – Founder of Taynam with sharing coffee story with us!

    #ocbcoffee #taynamcofffee #binhdanphungsu #goodcoffeemoment

  • –VIE

    May mắn khi được tham gia buổi Cupping cà phê được tổ chức bởi Lộc Rừng, tại MEW Roastery, khi Duyên, từ chuyến ghé thăm của chú Pil (Libre Coffee) đến Lộc Rừng. Một lời đề nghị đã mở đầu cho chuyến đi mang những hạt giống cà phê đặc biệt về Đà Lạt.

    Q: Chuyến đi Hàn bắt đầu như thế nào?
    👩🏻: Dạ chuyến đi bắt đầu từ lúc chú Pil (Libre Coffee) ghé thăm farm của tụi em nè. Khi thấy farm nằm trong rừng, chú nói tụi em có thể trồng những giống như Geisha ở đây. Nên chú hỏi tụi em có muốn lấy giống đó không, chú có thể cho để trồng. Sau đó, khi chú có được, nhắn em qua Hàn để xách tay về. Vì nếu ship thì hải quan có thể check và xịt thuốc chống mọc mầm, giống như mấy lần tụi em mua giống từ Colombia trước đây.

    Q: Những giống cà phê lần này mang về là gì? Và mong đợi khi trồng ở Đà Lạt?
    👩🏻: Geisha, Batian và Paraneima anh nè. Em mong những giống này sẽ lớn lên và cho quả, rồi tụi em sơ chế để ra hương vị phong phú như ở vùng origin á.

    Q. Batian và Paraneima anh chưa từng nghe trước đây? Có phải là những giống đầu tiên xuất hiện ở Đà Lạt?
    👩🏻: Dạ đúng á anh. 

    Q: Cảm ơn Duyên đã chia sẻ nhé, câu hỏi cuối cùng, em có thể chia sẻ một khoảnh khắc đáng nhớ khi một mình sang Hàn để lấy giống cà phê về Việt Nam không?
    👩🏻: Dạ đáng nhớ nhất là mọi người rất excited khi thấy câu slogan trên áo của em (trong hình), chiếc áo của Lộc Rừng ạ. 😄❤️

    –ENG

    Đà Lạt – Việt Nam, Agust 2025

    We joined a coffee cupping hosted by Lộc Rừng at MEW Roastery, When Mrs.Kate met Mr. Pil (Libre Coffee) when starting coffee trip to Korea. She bring rare coffee seed and some Korea coffee roasted bag back to Đà Lạt.

    Q: How did your trip in Korea, Kate?
    Kate: It all began when Mr. Pil (Libre Coffee) visited our farm in Đà Lạt. When seeing that our farm growth nearly in the forest, he said we could grow varieties special like Gesha here. Then he asked if we wanted some seeds – he could give them to us for planting. Later, when he got them, he told me to fly to Korea to hand-carry them back.


    Q: What varieties did you bring this time? And what do you expert when planting them in Đà Lạt?
    Kate: Geisha, Batian and Panareima. I hope the coffee can suitable and grow well that we can introduce them to the world.


    Q: I haven’t heard about Batian and Paraneima varieaties before. Are you the first person bring them to grow in Đà Lạt?
    Kate: Yes, New one to Đà Lạt.


    Q: Thank you for sharring, Kate. One last question – can you share a memorable moment from you solo trip to Korea to bring back the coffee varieaties?
    Kate: People were in love with my artwork shirt of Lộc Rừng when they saw my shirt wear on. Next time, i think i prepared more like a gift. ^^