#2
Sáng hôm nay, theo lệ thường, Đại tới dùng cà-phê tại tiệm Gôn-đơn. Đó là một tiệm nhỏ hẹp trong một phố hẻo lánh. Thế mà mới sáng ra khách hàng đã tới rất đông. Chỉ vì cà phê tại đây đã được tiếng ngon đặc biệt. Ai đã dùng một lần tất nhiên sẽ nhớ mãi phảng phất như nhớ người bạn thân. Có thể cũng vì từ lâu nói một cách đại cương — cà-phê với mầu sắc nâu sám trung lập, cùng hương vị thơm riêng kín đáo tế nhị của nó vẫn mang sứ mệnh giới thiệu giữa những bạn lòng,
Ai cũng rõ về mọi sự cải cách mới mẻ, đồng bào Nam-Việt thường vẫn mạnh bạo đi trước. Tỷ dụ việc xử dụng cà-phê. Ở trong ấy đứa trẻ con cũng biết và cần thưởng thức, như do một thói quen lâu đời. Phong trào cà phê đã lan tràn ra ngoài Bắc. Ở đây, cà phê đã được phổ biến trong mọi từng lớp dân-chúng. Danh từ arabica đã được hoàn toàn Việt nam hoá và chữ f lạc lõng đã trở nên tiếng ph chân phương.
Có những tách cà phê pha bằng phin hoặc do lối đại thể bằng ấm lớn – trong những tiệm ăn, tiệm phở hoặc cơm tây. Với những tách cà phê pha lấy lệ do bàn tay lỡ đãng của người bán phở hoặc anh bồi bàn đó, khách dùng đã chỉ có mục đích đưa trôi chất mỡ ngậy của những món vừa mới ăn xong. Người ta đã có thể trở nên quá thực tiễn khi yên tri rằng chất cà phê đó sẽ giúp cho cái dạ dầy đập mạnh hơn. Con người ngoài đường, để mệnh danh thứ thuốc tiêu đó, đã dùng cái tên rất tượng trưng: cà phê gái đẻ.
Đại, con người của thời đại, đã có tránh những cái thứ luộm thuộm, gớm ghiếc đó. Trong sạch, lịch sự, đối với anh, vẫn là những hình dung từ được ưa chuộng, Anh vẫn thường lui tới những tiệm chuyên môn.
Ở Hà-nội, mỗi tiệm cà phê đặc biệt thường có loại khách riêng của nó. Tiệm X… thường tiếp đón những văn nghệ sĩ hoặc những học sinh yêu văn nghệ, trầm tĩnh và dịu dàng. Tiệm Y… có những khách buôn, ồn ào, và vật chất. Tiệm Z… có những khách đàng điếm, ăn chơi nói cười ba hoa, rất chướng và rất ngô. Biết làm sao được ! Vì rằng ở đâu cà phê đặc biệt cũng chỉ có sứ mạng liên lạc chứ không có sứ mạng giáo hoá, mà đã nói liên lạc thì rất có thể có những thứ liên lạc hạ cấp.
Tiệm cà phê Gôn-đơn thuộc vào loại này. Đại hằng lui tới đây vì rằng bản chất vốn trầm mặc kín đáo, anh thấy có nhiều lúc cần phải đi tìm một chút ba hoa, một chút chướng một chút ngổ.
Anh gọi một phin cà phê pha rượu rom : không hiểu tại sao sáng nay anh thấy cần say say một chút. Thời đại vẫn có những sự bất thường và điên như vậy. Chắc chắn cử động điên đó, đối với điều luật vi cảnh không có chi là đáng chê trách. Vì rằng Đại đã quá 21 tuổi nghĩa là đã qua nấc thanh niên mà rượu rom thì vẫn thấy bầy bán công khai trong mọi cửa hiệu. Nếu có phải vì một chút rom mà Đại có những tư tưởng hay hành vi chướng và ngổ thì cũng đành vậy chứ biết nói sao ? Từ xưa, hoàn cảnh vẫn bị người ta nêu ra để người tha hồ chê trách. Song ít ai dám hỏi gây nên hoàn cảnh đó thì ai ai đã là những kẻ đầu têu ?!
Phin cà phê đã đặt trước mặt Đại và chất nước nâu sẫm đã bắt đầu dỏ giọt xuống đáy cốc. Một hương vị thơm thơm, quyến dũ, quen thuộc, khôn tả đã toát ra. Xung quanh anh, khách thưởng thức — phần đông là thanh niên ba hoa rất chướng và rất ngổ — cũng đều mỗi anh có một phin đề huề đặt trước mặt. Giá mỗi một phin có 3 đồng bạc thôi vậy thì ai mà không có được ! Cho nên tiếng arabica tuy rắc rối cũng đã trở nên tiếng ở cửa miệng mọi người.
Trong khi chờ đợi cái phin làm công việc lọc, Đại giở tờ báo hàng ngày ra coi. Trong tiệm có tới 4, 5 tờ báo, khách hàng đã chia tay đọc đến nhầu nát với thái độ rất thản nhiên.
Theo lệ thường, Đại duyệt qua những tin đăng trang nhất dưới những tít to tướng, ngắm qua bức tranh khôi hài, mỉm cười vừa định lật sang trang tư xem tiếp thì thình lình mắt anh gắn ngay vào cái tin sau cùng in bằng chữ đậm.. Anh đã thoáng thấy có tên anh.
Tin sau cùng đó như thế này:
— Đêm qua bà Ly-ly-Ăng, vợ ông Nguyễn-văn-Đại — bị kẻ lạ mặt đâm tới 5 nhát dao vào bụng giữa lúc bà trở về nhà riêng, số… phố hàng Đẫy. Bà Ly-ly-Ăng chết ngay tại chỗ. Hung thủ đã bỏ chạy. Cuộc điều tra đang tiến hành. Số báo ngày mai sẽ có bài tường thuật.
Đọc xong Đại sửng sốt, bùi ngùi. Anh đọc lại 1 lần nữa, trông kỹ từng chữ. Anh thấy đau đớn. Vì rằng giữa Ly-ly-Ăng với anh, dầu sao, cũng có những giây liên lạc vô hình. Cái giấy tờ kia tưởng chỉ có giá trị trước pháp luật nghĩa là rất vô ý thức không ngờ đã ảnh hưởng xấu tới trái tim anh. Anh thường người đàn bà tuy sống riêng biệt những vẫn liên can tới cuộc đời anh. Anh cũng không hiểu vì đâu và tại sao nữa. Mối tình giữa anh với nàng hàng ngày đã chỉ mơ hồ như gió thoảng, hoặc đườm mầu hài hước như cả thời cuộc. Giờ đây, nàng đã gập một tai hoạ tầy đình và đã thác. Mối tình đó, bỗng nhiên, đã trở nên rõ rệt, và thiêng liêng như một tình yêu. Mấy giòng chữ in rõ rệt trên tờ báo hàng ngày vẫn mở rộng trước mắt khiến anh phải suy nghĩ lan man.
Bình luận về bài viết này