#1
Ra phố, Đại chẳng có sự gì khẩn cấp ngoài cái việc tìm cách giải buồn trong một tiệm cà-phê. Đây chỉ là một tiệm cà-phê chuyên môn trong một phố hẻo lánh. Đại đã lặng lẽ vào một bàn trong tận góc cùng, lặng lẽ gọi một cà-phê phin.
Xung quanh anh, thế nhân đang hả hê với cuộc sống rập rìu giữa ánh điện, sau khi đã để cả một ngày trôi qua mất rồi. Ông kia cùng vợ cố ăn mấy chiếc bánh ngọt có lẽ để gây thêm hào hứng cho đêm nay có lý nào lại cũng thường thường như đêm qua. Tại bàn chính giữa, anh con trai gầy đét đang nâng cốc rượu sâm banh để mời tình nhân ngồi đối diện người cũng gầy đét như anh. Những người hom hem kia rõ ràng định trớ trêu cùng thần Phá hoại !
Phin cà-phê đã đặt trước mặt. Nhấc phin coi qua, Đại đã thấy những giọt nước nâu quen thuộc thi nhau rơi xuống đáy chén. Hơi thơm thơm bốc lên như hơi của bạn lòng. Mối tình bạn cũng dâng lên dồi dào như mực nước cà-phê trong lòng cốc. Tình từ trái tim mà cà-phê từ phin lọc. Máu nóng hổi mà cà-phê cũng nóng hổi. Ai tâm sự mà đây cũng tâm sự, rẽ ràng và mạch lạc như những giọt tí tách rơi đây ! Mối tình đã tới độ mạn nồng, cà-phê đã tới độ thơm ngát. Hãy cởi trái tim, hãy mở phin lọc, hãy khua cho tình thêm ròn rã, hãy ngoáy thìa lia lịa cho làn nước cốt ngầu lên. Sự đời lắm nỗi đắng cay, ta tra cho mấy viên đường trắng. Tình đời dễ bề lạnh nhạt, em ơi ! cho anh một chút nước sôi. Rồi quả quyết ta nâng chén nhắp ! A ha ! Hạnh phúc ! A ha ! người bạn lòng !
Vậy thì, biết đâu, nhà soạn sách vỡ lòng Machuel đã không dụng ý khi ông ta mở đầu sách bằng những chữ rất êm tai:
Ami là bạn
Café là cà-phê
L’ami là người bạn
Le café là nước cà-phê!
Bình luận về bài viết này